Trại giam lại chìm vào tỉnh mịch, cái yên lặng trong tù rất thê lương. Tuấn vẫn không ngủ được, mà cảm thấy rờn rợn người, nước mắt sống cứ chảy, chắc ngày mai có tin gì ở nhà đây. Tuấn tự nhủ.
Quả thật như dự đóan của Tuấn hồi hôm, vợ nó gửi đồ thăm nuôi cho nó, một giỏ đầy ắp thuốc lá, kẹo, mì tôm, bánh, trà … món mặn chỉ có duy nhất cái giò heo để nguyên cái kho mặn, nó nhìn giò heo bần thần, mặt tái đi vì tức giận, mấy thằng đàn em thấy quá nhiều thuốc và kẹo bánh mừng quá nhao nhao, một tiếng “bịch” vang lên, thằng nhóc bị nó đấm một phát vô bụng, nhìn đàn anh nó mà không biết nguyên nhân, làm sao nó biết được, bởi vợ mà gửi cho chồng cái giò là đã cầm chắc “đá chàng một phát, để nàng sang sông” nó xé bao thuốc ngồi hút, mà nước mắt rưng rưng “Sao vậy Lan? Anh ở tù vì ai đây?”
Bên kia phòng giam con gái cũng nhao nhao, ngày nào có tù mới thì cả bọn đều được hưởng, hai con nhỏ mới chắc là con nhà giàu, quá trời đồ ăn.
– Mẹ kiếp, không có gói thuốc nào hết, tụi mày không biết hút thuốc hả?
– Dạ biết.
– Mày ký vô đây, ghi đã nhận, ghi thêm gởi thuốc lá nhiều cho con, nghe chưa mậy. Hồi hôm mày “chỏ” con ô môi hả?
– Hỏng có em đâu dám.
“Hự. bốp !” Cái miệng mày leo lẻo thấy ghét quá. Con trưởng phòng “sốp” Lam, tù nhóc mới vào hôm qua, mặc dù điên tiết nhưng Lam biết không phải là đối thủ của nó nên chỉ lườm, con Thảo nhìn thấy ánh mắt bất mãn của Lam, nó tống một đạp thật mạnh vào con nhỏ đang ngồi chồm hổm. Lam bật ngữa ra đầu đập mạnh vào vách tường nó ngã lăn ra … con bạn nhóc vào chung với nó ôm mặt ré lên khóc, tưởng con nhỏ làm nư, mấy con “Đệ” của Thảo “đu gió” mấy đá vào cái xác đang còn nóng hổi của Lam.
– Câm chưa mậy? Đập mày bỏ mẹ bây giờ.
Mấy con đại bàng gầm gừ dọa nhỏ mới, có tiếng mở cửa buồng giam nghe lách cách. Cán bộ quản giáo nhìn con Thảo hỏi:
– Mày đánh con nhỏ này hả?