VN88 VN88

Thầy giáo ơi vào tắm cùng em đi

Ngọc thấy Trung nhìn cô ngơ ngác ở cửa ra vào, cô ta mỉm cười để lộ núm đồng tiền rất xinh và khẽ hất mấy sợi tóc vàng loà xoà rất duyên dáng, miệng nhanh nhẹn chào:
– Em chào thầy ạ, em xin lỗi vì đến muộn thế này…thầy không ngại chứ ạ…em vừa đi sinh nhật đứa bạn về, định đến sớm hơn nhưng ngại các bạn khác đến đây nhiều nên…bây giờ em mới đến.
Trung mỉm cười:
– Không sao…thế xe em đâu, em đi gì tới đây.
Ngọc cười:
– Em đi taxi thôi ạ, tối thế này em cũng ngại đi xe máy lắm, sợ không an toàn.
Mở cửa cho Ngọc vào, không hiểu sao Trung kín đáo nhìn chung quanh, mấy nhà cạnh đó đều tắt đèn đi ngủ cả rồi, chắc không ai thấy cô sinh viên này đến nhà anh cả. Vào trong nhà, Trung lúng túng mới Ngọc ngồi xuống cái ghế dài, vì chuẩn bị đi ngủ nên anh chỉ mặc mỗi cái quần cộc ngắn và chiếc áo phông trắng. Anh xin lỗi định bảo Ngọc chờ anh thay ra quần áo khác chứ ai lại khách đến nhà lại mặc thế này, thì Ngọc cười bảo, không sao đâu ạ. Trung lúng túng ngồi xuống, anh không thể không liếc nhìn phần bụng cô bé. Ngọc mặc chiếc quần bò cạp trễ hết sức và cái áo thun sành điệu hở nách, bộ ngực căng đầy của cô vươn ra kiêu hãnh, bờ vai thon thả trẳng trẻo, cả phần eo cô gái lộ hẳn ra khiêu khích, khi cô bé ngồi xuống, cạp sau chiếc quần tụt xuống gần tới khe mông, lộ hẳn cạp chiếc quần lót dây hàng hiệu màu trắng cạp thấp. Trung lúng túng nhìn ra phía khác và mời Ngọc uống nước, quái lạ, sinh viên đến xin điểm mà sao anh lại cảm thấy lúng túng thế nhỉ, chẳng nhẽ trong đầu anh lại đang nghĩ đến chuyện xấu xa nào đó chăng. Trò chuyện một lát, Ngọc cười tủm tỉm nói:
– Bài thi của em, mặc dù chưa biết điểm, nhưng em biết em nằm trong số những bài bị trượt rồi.
Trung lắc đầu:
– Thầy cũng thấy tiếc, em học đâu đến nỗi mà sao làm bài như vậy.
Ngọc cười:
– Em có học hành gì đâu, hôm đó trong đầu nghĩ ra cái gì thì em viết cái đó thôi, thú thật với thầy kể ra thì em cũng không cần phải điểm cao lắm đâu, vì bố mẹ em đã đăng ký sẵn cho em một suất du học ngay sau khi em ra trường rồi, kết quả có thế nào thì em cũng đi thôi, nhưng mà kể ra có cái bằng tốt nghiệp đẹp đẹp một tý thì cũng hay hơn, thế nên em mới đến để xin điểm thầy hôm nay…với lại em cũng muốn có cơ hội này để đến nhà thầy, vì em ….em chẳng biết nói vòng vo…thôi thì thầy cứ cho em lên 6 hay 7 gì đó, rồi thầy muốn thế nào em cũng đồng ý.
Vừa nói, Ngọc vừa đặt tay lên bàn tay đang cầm cốc nước của Trung. Trung thấy bất ngờ quá, không ngờ cô sinh viên này lại nói thẳng tuột như thế, hay là cô bé đọc được suy nghĩ của mình. Anh ấp úng hỏi lại là ý Ngọc vừa nói là thế nào, anh không hiểu. Ngọc cười, chuyển sang ngồi cạnh Trung bên cái ghế dài, và nói:
– Thầy giả vờ không hiểu…con gái tụi em tinh lắm, ai thích mình là biết ngay, tính em hay nói thẳng tuột chứ chẳng giữ ý úp mở gì đâu, thú thật với thầy là em để ý và thích thầy từ lâu rồi, em biết thầy đang có người yêu đi học nước ngoài, thế thì có gì mà phải ngại nữa, bây giờ em đặt thẳng vấn đề thế này, nếu thầy đồng ý nâng điểm cho em thì em sẽ cho thầy được…làm cái đó với em, ngay bây giờ cũng được…và sau đó nếu hai bên cảm thấy hợp nhau thì chúng ta có thể là người yêu của nhau, tất nhiên là theo kiểu bồ bịch kín đáo thôi vì em hiểu thầy còn phải giữ gìn cho vị trí công tác, cho người yêu, đấy em nói thẳng như thế đấy, ý thầy thế nào.
Thực sự Trung không tin vào tai mình nữa, mặt anh đỏ rần rần lên, tim đập thình thịch vì hồi hộp. Chẳng nhẽ anh sẽ được làm chủ cái cơ thể thơm tho mềm mại của cô gái trẻ xinh đẹp kia ư. Anh đang không biết trả lời như thế nào cả, thì Ngọc cười:
– Thầy thấy choáng quá phải không, tính em nó như thế đấy, em thích thấy thì em nói thẳng là em thích thầy, chuyện thầy cho điểm em chỉ là một phần thôi, chủ yếu là em thích thầy, em biết có thể thầy nghĩ em là loại ăn chơi quá, không hợp với gu của thầy, nhưng mà chúng mình chỉ vui vẻ với nhau thôi mà, chứ có phải sẽ lấy nhau làm vợ làm chồng đâu, thấy cứ vô tư thoải mái đi.
Trung thấy bối rối quá, anh thấy thế này là không được, anh là thầy giáo không thể lăng nhăng với sinh viên của mình được, rồi còn người yêu của anh nữa, rồi còn dư luận xã hội, trường học, nó trái hoàn toàn với nguyên tắc đạo đức của anh. Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng anh không hiểu sao không đủ sức cất tiếng từ chối cô bé táo tợn này, hoặc đủ sức đứng dậy để đuổi cô ta về, anh biết cứ để cô ta ở đây thì anh không cưỡng lại được mất. Ngọc ôm choàng lấy bên vai Trung cười thích thú:
– Thầy sao cứ đực ra thế, không biết nói thế nào à? Em biết là thầy thích em mà, đàn ông như thầy xa người yêu lâu rồi, hoạ có là thánh mới không có nhu cầu khoản kia với con gái tụi em, em biết là thầy đứng đắn không chơi bời, chính vì vậy mà em mới kết thầy chứ, sao thầy cứ im lặng thế, im lặng là đồng ý đúng không.
Rồi Ngọc hôn chụt vào mà Trung một cái, mùi thơm dìu dịu quyến rũ thoảng thoảng phả vào mũi anh khiến anh như mất hết sức phản kháng, anh không sao cưỡng lại được khi Ngọc hôn dần lên mặt anh, rồi đắm đuối hôn vào môi anh. Trời làn môi dịu dàng như trẻ thơ của cô gái này sao mà ngọt ngào thế, khác xa cảm giác khi hôn người yêu. Máu trong người Trung như chảy nhanh hẳn lên. Đang đắm đuối hôn, chợt Ngọc bứt ra khỏi nụ hôn của anh, cô nhanh nhẹn đứng dậy nhìn Trung cười vẻ bí hiểm rồi bước ra chỗ công tắc tắt phụt đèn đi, rồi trước sự ngỡ ngàng của Trung, cô ta nhảy tót vào lòng Trung, ôm ghì lấy anh mà hôn đắm đuối lên môi anh. Trung miệng lắp bắp: “không được đâu…không được đâu em…em bỏ thầy ra đi” cố gỡ ra khỏi nụ hôn và vòng tay cô gái, nhưng trời ạ, cơ thể mềm mại trẻ trung thơm tho của cô gái khiến anh như mềm nhũn cả chân tay lại. Bờ môi cô bé sao mà mềm mại hấp dẫn đến thế. Trung như mụ mị cả đầu óc vì nụ hôn ngọt ngào. Bản năng đàn ông của anh lâu ngày bị kìm hãm tự nhiên thức dậy khiến Trung thấy bừng bừng cả người. Hơn nữa quả thực là anh đã thích cô bé này từ lâu, chỉ có lý trí đạo đức ngăn anh lại không cho anh nghĩ vớ vẩn thôi. Bây giờ cô bé lại chủ động tấn công anh thế này thì anh biết làm sao bây giờ. Ngọc rời môi anh ra và hôn lia lịa lên mặt lên cổ anh, bờ môi ướt rượt mềm như của trẻ thơ của cô gái mơn man khắp mặt cổ Trung khiến Trung sướng rợn cả người. Nhanh nhẹn cởi mấy cúc áo ngực anh ra, cô bé bắt đầu dùng môi mơn man khắp bộ ngực nở nang của Trung khiến Trung sướng đờ cả người. Máu trong người anh bắt đầu chảy rần rật. Trung đỏ mặt xấu hổ khi anh bắt đầu cảm thấy cái bộ phận giống đực bất trị của anh bắt đầu ngọ nguậy phồng to dần lên dưới quần soóc. Hy vọng cô bé không biết được diễn biến oái ăm nơi dưới bụng của mình, Trung cố gắng đẩy cô bé ra, nhưng không biết có phải vì anh không sao kiên quyết làm được hay tại vì Ngọc khoẻ quá mà anh chẳng thể nào đẩy cô bé ra được cả. Chẳng những thế, cô ta còn bạo dạn thò một tay xuốt vuốt ve ngoài quần cái bộ phận giống đực của anh đang mỗi lúc một phồng to ra, vươn thẳng ra, bất chấp lý trí của Trung. Biết như thế là không ổn, nhưng Trung không sao cưỡng lại nổi cảm giác ham muốn tình dục, dương vật anh mỗi lúc một cứng dần lên dưới bàn tay xoa xoa nắn nắn của cô sinh viên nọ. Anh miệng thì bảo cô bé dừng lại, tay thì đẩy cô bé ra, nhưng cảm giác đê mê được cơ thể mềm mại thơm tho của cô bé quấn chặt lấy, làn môi mềm mại của cô gái mơn man, rồi chỗ đó của anh được xoa xoa khiến anh chống cự hoàn toàn chiếu lệ chứ không có vẻ gì là dứt khoát cả. Ngọc cứ vạch áo anh ra hôn mơn man xuống phía bụng anh, rồi Trung chưa kịp ngăn lại thì Ngọc đã bạo dạn lòn hẳn tay vào một bên ống quần soóc của anh, dưới đó anh không mặc thêm gì nữa, nên tay cô bé tóm ngay được vào cái dương vật nóng hổi của anh rồi kéo tuột hẳn nó ra bên ngoài. Dương vật Trung bật tưng ra, chĩa thẳng lên nghễu ngện với cái đầu tù tù căng tròn múp míp như đầu quả tên lửa. Ngọc ngước lên nhìn anh với ánh mắt tinh nghịch trong khi anh xấu hổ muốn chui xuống đất vì xấu hổ khi thấy mình chĩa thẳng cái dương vật to tướng vào sát tận mặt cô sinh viên lớp anh dậy. Ngọc cầm hẳn vào dương vật của anh vuốt lên vuốt xuống nhè nhẹ và thì thào hỏi với giọng ỡm ờ:
– Thầy ơi, sao thầy bảo thầy không muốn mà cái này của thầy nó lại…kỳ cục như vậy…cái này của thầy nó bị sao ấy nhỉ…sao nó to và cứng thế hả thầy…trời, nhìn cái đầu nó bóng lưỡng kìa.
Lúc này thì Trung cứng họng, không biết phải nói sao với cô gái nữa. Mắt vẫn nhìn anh đăm đăm, miệng nhoẻn nụ cười đắc thắng, Ngọc từ từ hạ thấp mặt xuống, há miệng đặt cái đầu dương vật bóng nhẫy của Trung lên lưỡi cô ta. Cái lưỡi mềm mại của cô gái âu yếm liếm liếm phía dưới cái đầu dương vật của Trung như để liếm cho hết cái thứ nước trong veo đang ứa ra rồi mơn man khắp cái đầu tù tù trơn nhãy đó. Trời, Trung cảm thấy rợn hết cả người vì cảm giác khác lạ và cảnh tượng kích thích. Anh có nằm mơ không nhỉ, không thể ngờ được là anh lại được một cô gái xinh đẹp hiện đại trẻ trung thế kia đang âu yếm mút mát dương vật cho anh như mút kem vậy. ống quần soóc của Trung rất rộng nên Ngọc kéo hẳn lên, cả dương vật Trung chìa hẳn ra ngoài, kể cả phần bìu bên dưới nữa. Ngọc nồng nhiệt liếm láp hôn hít khắp từng milimet trên dương vật của Trung với vẻ cực kỳ thuần thục. Chắc đây không phải là lần đầu tiên cô ta làm cái việc này. Trung sướng như phát điên, lúc này thì anh chẳng có lý trí đâu mà ngăn cô bé sinh viên này lại nữa, anh ngồi dạng rộng hai chân, khom người nhìn như muốn nuốt lấy cảnh cô gái trẻ mút mát dương vật cho mình, nước nhờn ứa ra từ dương vật anh dầm dề dính nhoét nhoét cả lên môi cô gái. Đã lâu lắm rồi kể từ hôm anh làm tình với vợ trước khi vợ đi nước ngoài, mấy tháng rồi chứ đâu có ít, bao nhiêu sinh lực đàn ông tích trong người anh như muốn vỡ tung ra vì căng thẳng. Vừa say sưa mút mát, Ngọc vừa ngước mắt lên nhìn Trung vẻ bạo dạn chứ không có vẻ gì là xấu hổ cả, vừa mút cô ta vừa xuýt xoa “ôi thích quá…đã quá…ngon quá” với vẻ dâm đãng cùng với tiếp chóp chép, chụt choạp khiến Trung càng cảm thấy kích thích hơn, anh rên lên khe khẽ vì sướng, chắc anh cũng không thể cầm cự lâu hơn được nữa rồi, hai tay anh ghì chặt lấy mép ghế trong nỗ lực tột bực. Cũng lúc ấy thì Ngọc thay đổi cách của cô, cô bé há to miệng ngậm thật sâu dương vật của Trung, dễ phải đến một nửa chiều dài, rồi cô hóp miệng mút mạnh, đầu cô gục gặt lên xuống với tốc độ nhanh, tay cô tóm lấy dương vật Trung cũng xóc liên hồi theo nhịp mút của cô ta, những tiếng chụt chụt phát ra liên tục rất to cùng với những tiếng ư ư trong cổ họng cô gái vẻ đầy nhục dục. Trời ơi, Trung rên lên vì cảm giác mãnh liệt, chắc cô bé định hạ gục anh đây. Miệng há hốc vì cơn khoái cảm bùng nổ. Bao nhiêu kìm nén lâu nay của Trung bùng nổ, bụng anh co thắt lại cùng lúc anh xuất vọt tinh ra trong lúc dương vật anh vẫn ở trong miệng cô gái. Tinh trùng của Trung phọt ra ào ạt, nếu như không phải xuất tinh trong miệng cô gái thì dễ tinh trùng của anh phải bắn xa hàng mét. Trung rất ngạc nhiên khi anh xuất vọt ra ồng ộc như vậy nhưng Ngọc không hề né ra, trái lại cô gái vẫn chu miệng ngậm nguyên dương vật anh trong mồm cô để cho anh xuất tinh, mắt lại còn nhìn anh vẻ lẳng lơ dâm đãng. Dương vật của Trung giật giật hối hả, tinh trùng của anh phọt ra liên miên theo nhịp giật của dương vật, mãi không hết. Tinh dịch của anh mấy tháng nay không được xả ra, bây giờ như được giải phóng, xối xả vọt ra đã đời không có cách gì kìm hãm lại được. Trung buột miệng phát ra tiếng kêu ậm ự trong cổ họng trong cơn cực khoái. Những nhịp giật nơi dương vật anh chậm dần như đang cố gắng phụt nốt ra chỗ tinh dịch còn lại. Có vẻ như Trung xuất nhiều quá nên Ngọc nhướn mày vẻ ngạc nhiên và cố phồng má nhận cho bằng hết. Sau khi cố sức giật cái cuối cùng và phọt ra nốt chỗ tinh dịch còn lại, dương vật Trung ngừng hẳn lại. Ngọc cố bụm miệng lại nhưng thứ nước trắng đục vẫn nhểu ra bên mép cô trắng đục. Ngọc vẫn bụm miệng ngậm chỗ tinh dịch của Trung nhìn quay như tìm cái gì đó, rồi cô vớ lấy cái áo để gần đó để bụm miệng nhè vào.
…phút lúng túng rồi cũng qua, bây giờ thì Trung cảm thấy chẳng còn gì để giữ gìn nữa, cơ thể anh lâng lâng một cách dễ chịu sau lần xuất tinh vừa rồi, đầu óc anh nhẹ nhõm với cảm giác buông xuôi, bất chấp tất cả. Giữa anh và Ngọc bây giờ như không phải là thầy trò nữa mà chỉ là một người đàn ông và một người đàn bà. Ngọc cũng ngả người xuống nằm ôm lấy anh trên chiếc ghế dài. Trung định mở miệng nói gì đó thì cô gái đã khẽ đặt ngón tay lên môi anh ngăn lại, đôi môi mềm mại của cô thì thầm vào tai anh:
– Thầy đừng nói gì cả…em hiểu cả mà, không có gì đâu, chúng ta hay im lặng nghỉ ngơi một lát đi thầy.
Trung nhắm mắt lại trong cảm giác khoan khoái, tay anh rụt rè một lát rồi mạnh dạn đưa hẳn lên vòng lấy ôm bờ vai mát rượi tròn trĩnh của Ngọc. Cảm giác êm đềm quá.

VN88