VN88 VN88

Truyện 16+ chơi em đi. Em… lạy anh.

Chiếc xe Mustang đời 66 ngừng lại trước một khách sạn sang trọng dọc bờ biển. Vũ ngạc nhiên hỏi Tuân:
– Ê Đậu xe ở đây làm gì mậy?
Tuân trả lời mạt cách tự nhiên:
– Mướn phòng chớ làm cái gì.
Mai và Duyên cùng nhao nhao lên:
– Lấy cái gì làm tiền mà mướn. Ngủ bụi đời mẹ nó cho rồi.
Tuân tỏ vẻ dàn anh:
– Chuyện đó để tao lo. Tụi bây câm cái mõm lại đi.

Vũ Duyên, Mai trợn tròn mắt ngạc nhiên, nhìn Tuân đi thẳng lại quầy làm thủ tục thuê phòng. Cả ba đứa bán tín hán nghi chưa kịp hỏi đã thấy Tuân dơ cao hai xâu chìa khóa lắc lắc. Ba đứa nối gót Tuân chui vào thang máy.

Lên đến tầng thứ tư, Tuân mới đưa cho Vũ một chìa khóa phòng. Hắn còn dặn kỹ:
– Tụi bây. . . chơi cho đã đi. Đủng 8 giờ xuống dưới nhậu. Ô kê?
Vũ vẫn còn thắc mắc, hỏi Tuân:
– Ê lỡ đói thì lấy. . . cặc gì ăn đây?
– Mầy cứ kêu order, biểu bồi mang lên phòng.
Rỏi tiền ở đâu mà trả?
– Tao trả rỗi. Đừng có lo. Cứ hưởng đi.
Vũ vẫn chưa yên tâm. Nhưng hắn thấy Tuân nói chắc như đinh dóng cột nên cũng đỡ lo. Hấn nắm tay lôi con bồ vào phòng, rồi dùng chân đá xập cánh cửa lại.

Nãy giờ nghe hai đứa nói chuyện, Duyên vẫn chưa hiểu ất giáp gì cả. Đến lúc cả hai đã vô phòng , nó mới hỏi Tuân:
– Tiền ở đâu mà anh chơi bảnh quá vậy?
Tuân nói gọn bâng:
– Tiền ở đâu mà tiền. Anh làm gì có tiền?
Vậy chớ. . . anh lấy cái gì để trả tiền phòng?
Lúc bấy giờ Tuân mới bỏ nhỏ vô tai Duyên nói:
– Anh chôm cái. . . credit card của bà già.

VN88