VN88 VN88

Cho em hết đi anh ơi em chịu không nổi nữa rồi…

Một luồng điện như dang chạy rần rần trong người Quốc Lâm. Và thật bất chợt đến không ngờ, Quốc Lâm xoay nhanh người vồ lấy Nguyệt Hằng, kéo nàng thật nhanh, thật mạnh vào lòng mình đến độ làm nàng đánh rơi chiếc đĩa thức ăn đổ văng tung tóe trên bàn. Mặc kệ cho Nguyệt Hằng nghĩ gì và chuyện gì sẽ xảy ra, Quốc Làm đã nhanh chóng ôm chầm lấy Nguyệt, và bờ môi tham lam của chàng đã khóa chặt lấy tiếng la “ái. . . anh. . . ” kinh ngạc của Nguyệt vừa như muốn thốt ra khỏi bờ môi để phản đối hành động bất nô,đờ của chàng.

Nguyệt vùng vằng trong tay rắn chắc của Quốc, nhưng chỉ không đầy vài giây đồng hồ sau, khi chiếc lưỡi đầy dục vọng của chàng đã như một con rắn ngoan cố nong hé ra bờ môi đang mím chặt của nàng để chui qua quấn quít phần lưỡi trong miệng nàng, thì cảm giác rạo rực như gióng điện mạnh đã từ thân của Quốc Lâm đang cuồn cuộn theo chiếc lưỡi của chàng chui qua người Nguyệt.

Trong một tích tấc đồng hồ, dù thần trí nàng vẫn tỉnh táo để diều khiển tứ ch~ của Nguyệt Hàng cố gắng vẫy vùng để xô mạnh Quốc lâm ra, nhưng nàng vẫn không thoát được vòng tay rắn chắc của chàng. Đúng lúc đó thì chiếc lưỡi của Nguyệt đã bắt đầu tê dại. Gần như một phần thân thể của nàng đã bắt đầu “bất tuân lệnh” trí óc nàng. Đầu tiên hết là chiếc lưỡi của Nguyệt, không biết tự bao giờ, hay có lê từ khi chóp đầu của chiếc lưỡi Quốc vừa đưa qua miệng nàng, là Nguyệt đã ngập và mút lấy vội vàng. Mùi vị của hơi đàn ông theo gióng nước miếng ngọt ngào và mềm mại nơi đầu lưỡi Quốc Lâm đã làm từng tế bào trong cơ thể của Nguyệt Hằng như bừng bừng sống dậy. Và chúng nhanh chóng lan truyền xuống phần da thịt trần của nàng trong bộ đồ tắm nhỏ.

VN88