VN88 VN88

Cho em hết đi anh ơi em chịu không nổi nữa rồi…

Vì vậy hôm nay được công ty sấp xếp cho nàng đưa người khách đi xem căn biệt thự ở vùng ngoại ô khu Tân Giới, Nguyệt Hàng cũng nghĩ theo lẽ thông thường, vị khách này chắc phải là một Giám dốc của cơ sở. thương mại nổi tiếng ở Hong Kong, nhưng không ngờ anh ta chỉ là một chàng trai trẻ cỡ tuổi nàng, hoặc trên nàng nhiều lắm năm ba tuổi là cùng.

Dù vậy, chàng còn có một nét duyên dáng đặc biệt cùng cách nói chuyện thật hảo cảm.

Nguyệt Hằng mỉm cười, xua duỗi những ý nghĩ không ăn nhằm gì đến chuyện công việc đang lang bang trong trí nàng. Vấn đề khó là nàng làm sao phải thuyết phục cho được người khách này chịu bỏ số tiền lớn đến hơn 10 triệu tiền Hong Kong dể mua căn biệt thự ngoài biển. Có như thế thì công ty mới có được món tiền lời cao, và dĩ nhiên là phần huê hồng của Nguyệt Hằng cũng đáng kể lắm.

Luồng gió mát của Hong Kong buổi sáng làm Nguyệt Hằng cảm thấy dễ chịu. Anh chàng lái chiếc xe thật đẹp, loại máy thể thao hai cửa của Đức, và trên mui có cửa kính nhỏ đã mở ra cho cơn gió lùa vào làm bay bay những sợi tóc lòa xòa trên trán nàng.

Nguyệt Hằng đưa tay vén lại những cọng tóc và mở ví ra lấy cặp kính mắt đeo vào trên tóc như một loại kẹp thời trang để giữ cho những ìọn tóc của nàng bớt tung bay. Nhìn cử chỉ của Nguyệt Hằng, chàng thanh niên cạnh bên dường như hiểu ý. Anh ta chậm xe lại và hỏi Nguyệt Hằng:
– Xin hỏi, có phải gió làm bay tóc cô không? Cô có muốn tôi đóng cửa kính mui xe lại hay không?
– Ồ không? Không hề chi, tôi rất thích sự mát mẻ của gió. Người Hong Kong gió bụi quen rồi, chứ đâu có thanh lịch như các vị ở ngoại quốc về?

VN88