VN88 VN88

Cho em hết đi anh ơi em chịu không nổi nữa rồi…

Nguyệt đã lấy lại cảm giác, nàng bình tĩnh trả lời:
– Anh Quốc, em không phải giận. Mà có một điều anh nên hiểu là con gái Hong Kong rất nhạy cảm về vấn đề tình cảm, không như những phụ nữ Tây phương của anh. Anh có nghĩ là còn quá sớm để chúng ta nói chuyện tình bạn, hay tình yêu khi mà chúng ta còn chưa có dịp đi uống nước hay đi ăn cơm với nhau ngoài giờ làm việc hay không?
Quốc nhanh chóng chụp lấy câu nói của nàng để đưa ra một lời mời:
– Vậy thì ngay chiều nay, nếu… em không từ chối, thì anh xin dược mời cô Tổng Quản Lý bộ mãi xịch đi ăn cơm được không ạ?

Mặc dầu đang bối rối ngượng ngùng, nhưng Nguyệt Hằng cũng không khỏi bật cười trước cách nói chuyện “cướp thời cơ” tự nhiên của Quốc Lâm. Nàng vùng vằng hất bàn tay của chàng ra:
– Cái anh này! Em nói như thế mà cũng không chịu hiểu. Ai mà thèm đòi ăn cơm của anh đâu chứ? Nếu anh chịu mời cô bạn Nguyệt Hằng thì còn để em tính lại, còn anh muốn mời cô Tổng Quản Lý cửa công ty Hải Lâm thì làm như người ta đi ăn “hối lộ” của anh vậy không bằng .

Thấy bầu không khí có vẻ tự nhiên trở lại, Quốc Lâm sửa lại điệu bộ:
Tuân lệnh, xin được cho phép nói lại. Tôi rất muốn mời cô nương Vương Nguyệt Hằng nhận lời mời đi ăn cơm với tôi chiều hôm nay khi cô tan việc, để cám ơn nàng về việc nàng đã nhận lời làm bạn với tôi. Tiếng cười của Nguyệt vang lên ròn tan. Nàng cố nghĩ ra một câu gì đó để chọc quê điệu bộ của Quốc Lâm:
– Anh đừng có nói với em là anh về nước lần này để tập làm tài tử đóng phim đó nghe…

VN88