VN88 VN88

Cho em hết đi anh ơi em chịu không nổi nữa rồi…

Nàng không muốn tin cái gì người ta thường nói là “tiếng sét ái tình” chẳng hạn, nhưng quả thật thì nàng thiệt lúng túng đến gần lao chao, lảo đảo với anh chàng thanh niên bên cạnh. Dù vậy Nguyệt. Hằng cũng nghĩ rằng mình nên giữ giá cho con gái Hong Kong chứ. Chẳng lẽ để người ta mới về nước mà lại nghĩ rằng gái Hong Kong chực là “mê” trai dễ lắm vậy. Bởi vậy Nguyệt lấp lửng không trả lời
ngay. Nàng e thẹn xoay xoay chiếc chìa khóa trong tay rồi ngập ngừng nói:
– Anh Quốc… à, không phải, ông Quốc biết nói chơi rồi. Thân phận chúng ta khác nhau. Dù ông Quốc có muốn tìm bạn là người bản xứ của Hong Kong, nhưng ở Hong Kong có thiếu gì những tiểu thư trang đài, chừng nào mới tới phiên những cô gái… quê mùa như tôi vậy chứ?

Trái với điều Nguyệt Hằng nghĩ, và cũng có lẽ ở ngoại quốc người ta thường nói nam nữ rất tự nhiên và cởi mở trong giao thiệp hay sao đó, cho nên Quốc Lâm dã tự nhiên dùng tuột tay vỗ lên bàn tay nàng và la lớn:
– Ái da! Cái gì mà thân phận cái gì mà công tử với tiểu thư, giống như đi đóng cải lương thời xưa vậy Nói thiệt nghe, chúng tôi quan niệm mọi người trên trái đất này đều bình đảng. Nếu có hơn thua nhau chỉ là cái “cách làm người” mà thôi, chứ không ở bề ngoài hay thân phận gì dó mà cô nói tới đâu. Và tôi nghĩ rằng những người Hollg Kong trẻ như cô vậy cũng có cái nhìn giống như tôi vậy, phải không cô Nguyệt Hằng?
Thật là anh chàng khéo nói. Nguyệt bẽn lẽn cười:
– Thôi, thôi? ông Quốc thật là khôn nói. Người ta nói đàn ông Trung Hoa ở hải ngoại quả là biết nói chuyện lấy lòng lắm. Bây giờ tôi mới thấy đúng
– À, phải vậy chớ. Dù sao đi ra ngoài mới là khó hơn, làm bất cứ điều gì cũng sợ người ta nhìn đến dân mình. Nhưng mà thôi, chuyện đó mai mốt mới nói. Bây giờ nếu cô Nguyệt đã chịu thua rồi thì phải trả lại cho tôi hai chữ đông Quốc” đó chớ?

VN88